YEN

Theo em (73): Xe lăn đẩy báo…

Hôm nay xuất quân
Bằng hàng trăm phong bì đựng tập TQBT số 56 vừa
mới in xong
Bỏ vào đằng sau trunk
kề bên chiếc wheelchair bằng nhôm nặng 26 pound
dành riêng cho Y.

Bia 56 for lasejet 2020

 

(muốn đọc rõ, xin click vào hình)

 

Hôm nay xuất quân
Nương vào đường bay gởi đến bạn bè thân hữu tứ phương năm châu bốn biển
những trang chữ hồi sinh
những niệm vui nở nhụy
Những nắng trên hàng cây  xanh
sau những đêm mất ngủ
sau những ngày hai ngón tay gõ miệt mài
đôi mắt căng trừng thị lực
Sau những lần thính giác của lũ chó săn
lắng nghe tiếng Y. rên hay tiếng chuông kêu giúp đỡ

Như thời thanh xuân trrên gò huyệt dưới mương lạch
Mắt mù vì đêm đen
nằm đợi giờ đột kích

Phải rồi giờ G đã về
Ta gom quân
Những cuốn báo bỏ vào phong bì
Những cuốn báo bỏ vào thùng cartoon
Mấy thùng sách nặng trĩu nhờ vợ chồng bạn trên núi xuống  mang đi gởi dùm ở bưu điện

Còn lại hàng trăm bì thơ ta liếm môi liếm miệng dán tem thư đóng triện son đỏ chói Kính biếu Media
Dán hai con tem $1 đồng, một con 45 cent, một con 10 cent
Dán đến mõi nhừ
Đến mắt mờ
Đến miệng lưỡi khô đắng vì cạn nước miếng
Vậy mà lòng hân hoan vô kể

Tự thửởng mình chai bia

Cho một lão già  có hai  cánh tay phải

Một tay nuôi vợ bị stroke
Một tay in ấn đóng cắt dán một tờ báo dày 278 trang bỏ báo vào trunk chạy giữa thị trấn mùa hè

Hôm nay ngày xuất quân
Đậu xe tại parking  đàng sau bưu điện
Xa ơi là xa
Sao mà khiêng nổi

Có nghĩa lý gì ở những cuốn sách này không
Có nghĩa lý gì ở những bè tràm bó củii trong rừng tràm khổ sai này không
Có nghĩa lý gì ở những mỹ từ  mà người đời tròng xuống cổ mình không

Sách ơi là sách
Sách lớp lớp nằm như lớp cá xếp vào nhau
Như những con cá mòi trong hộp

Vậy mà ta chẳng bao giờ bỏ chúng
Cứ  bắt chúng theo ta hoài

Sách ơi là sách

Nhưng mà có cái wheelchair này

Cái xe lăn được chế tạo để chở bệnh nhân bất lực đi đứng này
Cái phương tiện để di chuyển nhữbg phận đời gẩm hiu buồn bã này
Cái chỗ ngồi ta theo em này
Đẩy đi, đẩy về, xếp lại nhấc vào trong trunk

Để rồi treo bảng handicapped
bảng hiệu dành cho những phận đòi sống sót

Ta có nó, chiếc xe lăn lúc này
Nó giúp ta chở dùm hai bao vãi đầy sách nặng trĩu

Nó giúp vai ta nhẹ tênh
Hai chân ta bước đều thong thả làm sao

Nó thế vào chỗ ngồi của Y.
Nó vui mừng có người đẩy đi dạo chơi
TRước khi chia tay về những phương trời xa lạ

Ngày xưa,  khi ta bất lực kéo bè tràm  khổ sai trước giòng nước ngược
Trời thì lạnh mà  ta thì đói tận cùng
Ngày xưa ngọn dồi Núi Sọ thấy mờ ẩn từ xa dưới anh hoàng hôn
mà ta thì cố hoài mà chẳng bao giờ tới đích

Vậy mà em người em gái miền Nam khăn sọc vằn che khuất hai má chỉ thấy lộ đôi mắt trời ơi dịu dàng hiền từ làm sao xinh đẹp làm sao
Em có mặt bên đời ta như người ân nhân cứu độ

Với chiếc áo bà ba vá vai nổi giữa đầm hồ sen súng
Để tiếp trợ cho ta miếng cơm miếng cá miếng nước cam lồ

Bây giờ cũng vậy

Chỉ có cái wheelchair 26 pound nằm trong trunk

Ta dùng nó chở những đứa con của ta

Cho chúng được đến những bến bờ mơ ước