Kỷ niệm màu (2)

 

Thời gian là bước về phía trước. Và kỷ niệm là bước lui sau.
Thời gian không thể nắm bắt nhưng kỷ niệm có thể nắm bắt được bởi vì kỷ niệm đã được giữ gìn rất cẩn thận. Chúng là trân châu. Chúng là hồng ngọc.

Kỷ niệm như  tấm hình chụp buổi đám cưới của đôi bạn cách đây hơn 40 năm có lẽ. Những người trong cuộc đang cười vui, hân hoan lộ trên gương mặt. Họ vẫn còn trẻ. Vẩng trán ít dấu hằn cùng thời gian.

dam cuoi-2 (1)

Nhưng thời gian vẫn vô tình  bước về phía trước. Theo giây phút giờ ngày tháng năm. Và bây giờ, hãy nhìn xem, những người trong tấm hình :

Người thì tóc bạc phơ. Người thì như bông hoa héo tàn. Người thì nếp hằn in vầng trán khổ. Những lưỡi dao giờ phút của hai cây kim đồng hồ đã lần lượt cắt đi chất sống, hút dần nhựa nhân sinh… Hơn bốn mươi năm, đâu phải là ngắn ngủi, để mà trẻ mãi không già.

IMG_0013 (1)
(Chụp chung với chú rễ  sau hơn bốn mươi năm. Hình được chụp bởi cô dâu)

Có thề, có kẻ nhìn hình với ý nghĩ thương hại. Sao mà ông nhà văn THT lại thảm quá chừng. Tóc bạc phơ, già cội… Hay một người xinh đẹp thưở nào nay phải ngồi xe lăn… Cám ơn lòng đoái thương.
Chúng tôi khi post hình này cũng biết được điều đó. Xấu che tót khoe. Đẹp gì với cái hình trong viện dưỡng lão !

Nhưng đối với tôi, nó đẹp lắm, để tôi phải nhìn hoài, mà mỗi lần nhìn là mỗi lần lòng như nẩy nở những nhụy hoa hồng thắm như màu áo của Y. trong hình.
Đó là cái tìnhnghĩa của con người. Tình bạn bè. Tình vợ chồng. Cái tình ấy trân quí lắm. Trần quí vì nó quá khó để mà giữ.
Đặc biệt nhất là Y. trong bức hình thứ nhất, bậm môi, bậm miệng,  giờ này mới thật sự   cười. Dù trong hoạn nạn.