Thư Quán Bản Thảo / Trần Hoài Thư

Archive for the ‘chia sẻ kinh nghiệm’ Category

  • In: chia sẻ kinh nghiệm
  • Chức năng bình luận bị tắt ở Để có kết quả tốt khi hoán chuyển sang tiếng Việt qua Google OCR

Tôi muốn sưu tầm một số bài thơ dịch trước năm 75. Đây là một bài thơ của George Seféris, do Nguyễn Kim Phượng dịch dưới tựa đề : Một người già bên bờ sông, đăng trên tạp chí Tư Tưởng tháng 5-1971, hiện lưu trử trên NET (thu viện Huệ Quang, Quảng Đức, Hoa Sen…).
599tu tuong 5-1971-3

Đọc tiếp »

  • In: chia sẻ kinh nghiệm
  • Chức năng bình luận bị tắt ở Cách Scan trang sách làm sao cho không ố vàng, lem luốc
  • Bạn đừng scan với option màu (color).  Nếu máy máy bạn có Microsoft office (tôi nghĩ là có), thì scan trang sách bằng option  “Black and white from Color page”.Microsoft Office ->MS tools -> MS document imaging hay MS document scanning
    –> file (click)  -> Scan new document ->Black and white from Color page

    Sau dó, bạn có thể dùng một software về graphic editor để bôi xóa những vết ố.  Tôi đề nghị nên dùng Irfanview (32 bit hay 64 bit). Đây là một software miễn phí, rất hữu dụng với nhiều utilities để có thể edit hay retouch (làm đẹp) bản scan của bạn.

Có vài vị chỉ dẫn về cách hoán chuyển sang tiếng Việt những bản in xưa cũ bằng OCR. Còn khuya! Xin nhớ bản xưa cũ, dù đọc được, nhưng nét mực nhòa, chữ không sắc, không có nét rõ nên dưới con mắt của OCR chúng không thể nhận diện ra nổi. Hay nếu nhận diện thì cũng lấy râu ông này cắm vào cằm bà kia.

Nhớ rằng, khoa học kỹ thuật thay đổi quá nhanh. Những version càng ngày càng mới. Mà mỗi lần mới,  là một lần phải học. Trước đây tôi có post một bài viết về cách hoán chuyển sang tiếng Việt bằng OCR Google. Nay nhận thấy cách thức cũ không còn hiệu lực vì Google đã thay đổi quá nhiều, nên viết lại, hầu giúp các bạn muốn hoán đổi các trang chữ chụp (scanned) sang WORD.

Tôi đã thử nhiều nhu liệu hoán chuyển, miễn phí có, tiền có, nhưng OCR  Google là một OCR tôi ưng ý nhất. Hơn nữa, nó lại miễn phí. Trong khi một nhu liệu OCR  được sản xuất trong nước giá cả triệu đồng VN !

Ưng ý vì nó ít lỗi. Chỉ cần một tiếng đồng hồ tôi có thể hoán chuyển, đổi sang WORD một truyện ngắn  chụp lại từ tạp chí Trình Bày. Đó là đổi từ những trang chữ in cách đây 40, 50 năm. Nếu mà trang chụp in 10 năm trở lại, thì sự chính xác lên tới 90%-95%.

Ví dụ trang chụp một trang truyện ngắn của tôi đăng trên tạp chí Trình Bày xuân Nhâm Tý năm 1972: (Xin chú ý chữ tô đỏ là chữ sai. Có khoảng 3 lỗi trên một trang hoán chuyển. Quá ít !)

THT-36-37-1

 

OCR GOOGLE hoán chuyển sang tiếng Việt như sau (chưa edit, có sao đăng vậy người ơi):

 

Ngày thanh xuân

TRẦN HOÀI THƯ

Những mảnh lựu đạn chày ghìm sâu vào hai bắp , một tai bị sức nổ dồn nén của lựu đạn nội hóa làm bứt luôn màn chỉ, đó là niềm hy vọng cuối càng của Hạo trong những ngày chờ đợi ra hội dồng giám định y khoa. Lại thêm một đôi mắt cận thị nặng độ của anh nữa. Anh đã quả quyết với già đình và bè bạn là anh sẽ được giải ngũ từ giã bộ đồ trận, để trở về cuộc sống dân sự. Anh đã có những giờ phút ngất ngây khỉ nằm trên giường điều trị, để trí óc mơ về một ngày nào đó, anh sẽ được thong dong trong bộ quần áo nhẹ tênh, bỏ qua những lệnh lạc bom đạn, những cơn kinh hoàng trong thờỉ bỉnh lửa, những lo âu phiền lụy của những ngày thanh xuân, Anh như người mộng du, đốt thời gian buồn bã và cô đơn trong trại bệnh bằng những nỗi hồi hộp không đâu. Chao , môt ngày nào đó, ta cầm được cái giấy đầy ân sủng , chắc ta phải điên lên vì sung sướng, chắc ta phải về khóc dưới gối cha già, kể lể : Bây giờ con đã thực sự bình yên. Ba sẽ thôi hằng đêm thắp nhang khấn

aguyện trước bàn thờ. Ba sẽ không còn thức trắng lo lắng cho số phận của con. Ba sẽ không cỏn đốt những điếu thuốc để nghĩ ngợi về con. Con đã thực sự trở về rồi ba ơi. Anh bắt đầu phác họa một cuộc sống mới. Anh sẽ để dành một thời gian vài tháng, về một thành phố biển để nghỉ ngơi dưỡng sức. Anh sẽ đi một vòng xe khắp thành thị miền

Nam để thăm bè bạn xa cách cùng

chiêm ngưỡng non nước thân yêu. Rồi anh sẽ cố gắng tiếp tục con đường học vấn đã bỏ dở, có thể anh

, sẽ thỉ vào sư phạm để chọn một

nghề bảo đảm và nhàn hạ. Không, anhcũng chẳng cần chọn cái nghề mà từ trước anh không ưa thích. Cái nghề khiến đời sống dễ bị sa lầy, anh nghĩ thế. Anh không chịu cái cảnh một ông đồ non đạo mạo chôn vùi ngày tháng cùng viên phấn và những bài học luân lý. Chính vì ý tưởng ấy, anh đã ân hận về sau này. Và khỉ biết thì sự đã lỡ rồi,

Bạn bè anh đã được biệt phái về | g

nhiệm sở cũ, đang an nhàn trong thời buổi tàn khốc nhất của cuộc chiến. Nhưng bây giờ, sau khi từ

 

Sau đây là từng bước một :

 

1) chọn Google Drive. Đây là một application của Google.  Bạn có thể dùng đường link dưới đây để biết rõ thêm về việc thiết lập Google Drive

https://drive.google.com/drive/

2) Trang Google Drive hiện ra. Chú ý cái symbol  được đánh dấu bằng mũi tên. Đó là Setting.

OCR-1

 

 

3) Sau khi bạn click SETTING, môt screen mới hiện ra. Bạn check vào cái ô Convert uploaded files…. . Việc này buộc computer hoán chuyển cái file bạn muốn đổi. Computer không thần thành gì hết. Nó vô tri. Phải có bàn tay người nhúng vào. Đây là việc làm của programmer.  Program bắt nguười xữ dụng phải nghe theo, phục tùng mệnh lệnh.

OCR-2

 

Sau khi bạn setting yêu cầu máy phải hoán chuyển, giờ bạn có thể upload trang scanned mà bạn muốn chuyển sang tiếng Việt. Trên trang Drive, bạn click vào “NEW”:

OCR-3

 

 

 

 

 

ocr-4ocr-5

Thị lực tôi càng lúc càng kém. Rất khó cho tôi để đọc trên màn ả nh laptop.
Tôi giải quyết vấn nạn này bằng cách dùng smart TV, và nối  (connect) với  laptop bằng qua trung gian một “HDMI to VGA Adapter” . Adapter này mua ở các tiệm bán điện tử hay Walmart giá khoảng $20.
shopping

Tại sao lại dùng cái adapter này ?
Xin thưa ở Laptop không có cái chấu để nối máy computer với màn ảnh (monitor)  như ở desktop. Nó chỉ có cái lỗ gọi là HDMI. Nó không phải là USB.
Nó xem như trung gian để chúng ta nối cái cable từ màn ảnh smart TV đến laptop.
Sau khi connec t rồi, bạn đổi source sang VGA.  Và bạn có thể dọc chữ rất rõ như hình dưới đây:

IMG_0241

Bạn thấy màn ảnh laptop (phía dưới) chữ mờ rất khó đọc (với con mắt của tôi bây giờ). Bạn cũng thấy cái màn ảnh smart TV, như một màn ảnh laptop lớn gấp ba lần, nhìn mát mắt lắm. Giờ bạn chỉ nhìn smart TV mà điều chỉnh mouse, không cần lệ thuộc vào laptop nữa.

Cái lơi thứ hai là bạn có thể xem TV những đài căn bản, rất rõ. Bạn chỉ cần dùng anten và thay đổi nguồn (source ) từ VGA sang TV.

Bạn có câu hỏi, xin e mail tôi. Đừng ngần ngại.

 

 

 

 

Có lẽ câu trả lời của bạn: Tại tôi không có khiếu viết . Hay tôi không có ý. Hay tôi không có hứng.
Vậy thì bạn thử mở máy, mò WORD, mở blog, và cuối cùng mở trái tim mình. Cứ viết những gì bạn đang suy nghĩ. Viết xong để đó. Tuần sau đọc lại, bạn sẽ có ý mới, cần thêm hay bớt gì không.

Tôi không dám dạy bạn viết văn. Nhưng tôi muốn  mang kinh nghiệm của tôi. Bớt đọc nên tập trung vào viết. Bởi đọc là bạn còn lệ thuộc vào người khác, ý tưởng của người khác, văn phong của người khác. Để có khi bạn cảm thấy  mình bất lực, hay chồn chân, trừ bạn nghĩ rằng bạn viết hay hơn tác giả. Nhưng mà, bạn sẽ không bao giờ viết hay nếu bạn không chịu viết.

Câu hỏi nữa. Viết có mang ích lợi gì không ? có mang đến niềm vui thú hạnh phúc không ?

Tôi xin trả lời: Có.

Bởi nó an ủi bạn khi bạn cô đơn. Bởi nó mang niềm kỳ diệu của nghệ thuật  trong lúc bạn không còn gì để bấu víu. Bởi nó mang bạn bè bằng hữu đến bạn.

Hãy nhìn giọt cà phê từ từ rơi xuống cốc. Người bình thường, giọt cà phê chỉ là giọt cà phê. Nhưng khi viết, bạn có thể nhìn ra nó ở một ý nghĩa khác. Có thể là nỗi buồn tuổi trẻ. Có thể là nỗi nhớ nhung về một người yêu xa cách. Có thể là nỗi cô liêu mà bạn đang mang…

Đây, tôi cũng viết đây. Mới bỏ một tháng mà xem chừng tôi  mất kiên nhẩn ngồi trước bàn máy để gõ. Bởi vậy, tôi nhắm mắt nhắm mũii  viết….

 

Thời xưa, làm lính chuyên môn đi đầu, và chết đầu, tôi ngang tàng lắm lắm. Lính tôi cũng ngang ngược lắm lắm. Dám leo lên bàn thờ mà ngồi. Người sống không thờ lại đi thờ người chết... Câu nói bất hủ từ hạ sĩ Hùng, đi lính lâu năm, nhưng chỉ mang chức hạ sĩ quèn. Hùng thay đơn vị như thay áo, cuối cùng Hùng đến đơn vị tôi. Tôi bắt hắn đứng nghiêm, chào trình diện. Hắn nhìn tôi thách thức. Đêm đó, tôi bảo hắn theo tôi đi làm ăn. Một toán 5 người, tiểu đội trưởng Y Đao. Chúng tôi lội nước, băng đồng. Tôi biết Hùng sợ. Thì ra, hắn chỉ đóng cái vỏ du đảng, nhưng trong ruột thì  nhát.  Đó là cách lảnh đạo chỉ huy một trung đội dữ dằn là trung đội thám kích. Tôi phải làm gương trước.

trungdoithamkich

Tôi không cần giữ hắn, nhưng hắn thì cần tôi. Cần những đồng đội. Hắn hiểu và thương tôi hơn bao giờ. Bởi tôi cũng khốn nạn như hắn. Cặp mắt cận thị nặng, thân hình ốm tong teo, bằng cấp đại học Toán Lý Hóa, giáo sư dạy Đệ nhị cấp….Hắn có lần nhờ tôi viết thơ gởi vợ ở tận trong Nam… Có khi hắn gọi tôi là ông thầy, có khi thì sư phụ.Hắn không phải là ô đô của tôi nhưng  là cận vệ của tôi mỗi khi chúng tôi về Qui Nhơn phá phách các bar hay động giang hồ…

Và hắn  giải thich thêm: Chỉ có ruồi là hưởng mà thôi…

Cái lý luận này cũng có thể không trách được vì ở đơn vị tác chiến, con người thường mất niềm tin vào tôn giáo…  Nhưng chuyện leo bàn thờ mà ngồi thì  tôi nghĩ chỉ có mỗi một mình Hùng mới dám làm.

Giờ đây, câu nói của hắn đã được nghe và áp dụng. Tôi đã thấy điều này trong nursing home hay trong những bệnh viện. Người sống là những ông cụ, bà cụ hay những người bị tan phế, hai tay bất khiển dụng… Nhất là  đối với những người không có thân nhân đến chăm sóc hằng ngày. Họ nằm trên giường, ngủ nhiều hơn thức. Đừng cầu cho họ được ra đi trong an lạc, bởi cứ nhìn họ ngủ mới thấy họ an lạc làm sao… Ngủ mê ngủ mệt. Có bà cụ ngủ đến độ con vào thọc lét dưới bàn chân vẫn không chịu dạy… Rôi đến giờ ăn, người nurse aid mang khay đồ ăn đến, điều chỉnh cái  đầu  giường lên cao, rồi  điều chỉnh cái bàn ăn trước bà lão, đặt khay đồ ăn trên bàn, kêu vài tiếng wake up wake up, sau đó bỏ ra khỏi phòng… Cái khay đồ ăn như cái mâm để trên bàn thờ, và bà cụ thì nhắm mắt. Như vậy không phải “cúng người còn sống” hay sao… Rồi  không chóng thì chày, một hay hai tuần sau,  bà cụ cũng chết… Chết vì nhịn ăn.

Không phải những người nurse aid vô tình, vô tâm nhưng họ không được lệnh. Thân nhân phải thay mặt yêu cầu  ban giám đốc để ở đây chỉ thị thi hành. Có thể họ ngồi cạnh giường đút đồ ăn cho người bệnh. Có thể họ đẩy xe chở người bênh ra phòng dành cho những người cần một sự chăm sóc đặc biệt. Nói tóm lại cần phải có sự quan tâm và nhúng tay của thân nhân.

Thơi gian qua tôi miệt mài với công việc khảo cứu UV (Ultra violet). Số là khi search trên NET
tôi biết được là bên Tàu mới sản xuất cái máy gọi là UV coating machine, Giá bán trên dưới một ngàn đô la, nhưng shipping qua Mỹ rất cao ($300). Như vậy Tàu qua mặt Mỹ trong việc mang giá xuống rất thấp. Ở Mỹ giá trung bình phải trên $5000.
Người ta sẽ dè bĩu là Tàu ăn cắp Mỹ khoa học kỹ thuật. Nhìn vào máy, thấy Tàu có ăn cắp gì đâu. Nếu có ăn cắp là ăn cắp cái lý thuyết của khoa học, kỹ thuật về UV (ultra violet). Nhưng đây là một công trình trí tuệ chung như một cuốn tự điển của nhân loại.
Tôi tự hỏi tại sao ở VN lại không có thể qua mặt Tàu trong những phát minh hay sáng kiến làm giảm bớt giá cả thị trường, giúp cho người Việt mình trong nước mua với giá rẽ , và có thể mang đến một nguồn lợi cao  khi xuất cảng. Bản chất của con người là ham rẽ, sản phẩm tốt mà. Không cần biết Tàu, Mỹ, Ăng Lê hay Việt Nam.

Làm việc cho IBM, AT&T mấy mươi năm  tôi đã biết rõ chất xám phần lớn lấy từ đâu.

Vì chút tự ái, và bản tinh tò mò, tôi bắt đầu dành hết thì giờ để nghiên cứu về hai chữ UV. Cùng những áp dụng của UV trong đời sống hàng ngày. Mà có lẽ, cái máy làm khô móng tay là một ví dụ điển hình. Bạn thử lên Ebay hay amazon search UV curing  bạn sẽ gặp hàng ngàn sản phẩm. Hình vẽ chỉ bàn tay thon mềm búp măng mà móng sơn phết bằng keo đặt biệt, và chùm ánh sáng chiếu xuống những móng tay này. Tại sao ? Câu hỏi cứ đến với tôi. Vâng, bất cứ một phát minh hay một sáng kiến nào cũng phải đến trí óc trước hết, do từ những câu hỏi.

Câu hỏi  đó là tại sao UV lại liên hệ đến Cure hay curing ?

Cure là một từ ngữ dùng để chỉ sự làm khô bởi ánh sáng UV  khi UV chiếu  qua một loại keo đặc biệt. (UV liquid Glue). Curing là sự làm khô bởi  tác dụng hóa học do từ tia UV  gây nên.Nó khác với dry (Khô) như loại keo thường. Keo thường để ngoài ánh sáng mặt trời từ từ khô nhưng nếu để dưới  ánh sáng UV sẽ không khô. Chỉ có loại keo chế riêng cho UV mới có kết quả.

Từ sự thôi thúc của trí tuệ, tôi bắt đầu order cái dụng cụ hơ khô nail, với 4 bóng đèn, mỗi bóng 9 Watt. (Chớ không phải làm đẹp móng tay cáu bẩn cùa tôi đâu). Phải thấy tận mắt, phải tháo cái máy do mấy ngài bên Tàu làm ra, để xem giây nhợ, transformer. Phải đọc sách vở lý thuyết.  Phải mở con mắt nhìn. TRí tuệ là môt ân nghĩa của Thượng Đế dành cho con người. Nó là cái chung mà. Tôi thấy tội cho dân mình quá. Nhất là giới trẻ. Tại sao không xử dụng trí tuệ, tại sao cứ nương cậy, hay dùng trí tuệ vào  những chuyện không đâu, hoặc hư tưởng…
Tôi đang mở đây. .Tôi chắp tay van xin các bạn hãy lợi dụng cái bộ nảo của quí bạn. Kẻo một ngày như những người trong nursing home mà tội có mặt, lẫn lú, vô hồn…

Tôi đang mở mắt thấy mấy thằng cha Tàu làm dối . Dây điện thì quá mỏng. Hàn chì thì sơ sài. Nhưng võ bên ngoài thì sơn phết đẹp đẻ….

Tôi thử thoa trên tờ bìa sách một lớp UV liquid và xem nó như bàn tay người đẹp, bỏ dưới ánh sáng UV. Tội nghiệp cho tôi chưa. Không thầy đố mày làm nên. Tôi không có thầy làm sao tôi làm nên được.

Chất liquid không mãy may tác dụng, vẫn nhờn nhợt trên bìa giấy. Có nghĩa là độ sáng của UV với 36 WATT  quá yếu.

Từ đấy, qua reasearch tôi mới biết là độ sáng của UV có 3 cấp độ:
1) Loại thường (Normal pressure) ,
2) Loại trung bình  (Medium pressure)
3) Loại cao ( High pressure
Độ mạnh của tia UV là do từ  chất mercury trong bóng đèn đặc biệt, càng nhiều mercury UV càng mạnh.

Như vậy nếu tôi muốn làm khô bìa tráng bởi UV tôi phải cần  cái bóng điện high pressure.

Chú ý là bóng UV khác với bóng thường. Không phải mua về rồi gắn vào lỗ điện nhà.Nó đòi hỏi một transformer và một hệ thống riêng tùy theo hảng.

img_1095

lab về UV. Chiếc xe lăn của bà xã để lại nhà năm bên cạnh.  

Bây giờ óc tò mò của tôi đã được thỏa mãn. Có nghĩa là tôi đã co thể làm láng bong cái hình, bức tranh trên cái bìa sách.  Làm vì nghệ thuật, vì niềm vui, vì sự thách đố của trí tuê.
Hãy nghe niềm vui ấy lâng lâng lan dần rồi ngây ngất khi tôi nhìn cái khung bức tranh VÙNG ĐỒi bóng láng trên bìa của cuốn tập truyện Vùng Đồi của nhà văn Phạm văn Nhàn.

Cái cảm giác lâng lâng này khác với cái cảm giác sau một lần ân ái. Nó không chấm dứt bởi sự mệt mõi, bải hoải. Nhưng nó kéo dài như là niềm vui rất là độ lượng. Bởi chính ta tạo ra nó, và nó trao cho ta với cái TEXT MESSAGE: Này nhá. ngươi cực khổ vất vả này là phần thưởng người nhận…

Như tạp chí TQBT suốt 15 năm nay…

Đó là phần thưởng, dù đòi hỏi công sức và tiền bạc.


Không thể ngờ ánh sáng lại diệu kỳ đến như vậy. Nó cho muôn loài sự sống. Không có nó là cả vũ trụ không còn, tuyệt chủng.
Không những ánh sáng thái dương, còn có những loại ánh sáng khác. Hồng ngoại tuyến, quang tuyến X, tử ngoại tuyến v..v….

Tôi nhớ thời ở đơn vị thám kích,  chúng tôi được trang bị những ống nhắm hồng ngoại tuyến, có thể thẩy cả bóng đêm. Mỗi lẩn đi làm ăn, chúng tôi mang theo. Tuy không thấy rõ nhưng ít ra cũng nhận ra những hình bóng khả nghi mập mờ trên nền đen thẩm.
Rõ ràng máy nhắm đã  giúp chúng tôi tự đối phó  lấy mình trong cõi dữ.

Cách đây ba ngày ngón tay giữa của bàn tay phải  của tôi bị cụp rất đau. Điều này xãy ra trong nursing home khi tôi làm công việc chăm sóc bà xã. Bả bệnh vậy, mà những ngón tay phải của bà vẫn còn nắm lấy ngón tay  “bị nạn” của tôi và bóp như thông cảm , trong khi tôi thì nhăn mặt rên rỉ.
Về nhà tôi ngâm nước nóng và xoa bóp ngón tay như lời khuyên của ông bạn già PVN. nhưng cũng không kết quả. Tôi  lên mạng tìm hiểu cái bệnh lạ đời này, thì mới biết nó là  bệnh    Dupuytren, Do từ hậu quả   cơ thit  dưới da của ngón tay dày ra (an abnormal thickening of the tissue just beneath the skin).. Muốn chửa cách tốt nhát là radiation. Để cơ thịt mềm ra.

Tôi chợt nghĩ ngay đến cái máy 250W Curing Lamp  của tôi. Nó phát ra tia UV để làm khô  nước tráng trên bìa sách. Nó thẩm thấu vào trong giấy. Nó là một radiation không hơn không kém. Và tôi thử với ngón tay tôi. Rõ ràng như cả sự mầu nhiệm. Ngón tay trở lại vị trí cũ, có thê co dãn được. Tôi không hiểu có phải là do  cái ánh sáng này không.(Tôi không ham để thử thêm lần nữa) Nhưng dù sao, tôi phải cám ơn nó. Nhờ nó mà thêm một lần tôi “mưu sinh thoát hiểm”, dù lúc xưa, hiểm là kẻ thù, và bây giờ là bệnh hoạn.
Lại thiếu. Phải cám ơn trí tuệ nữa chứ.
,


%d bloggers like this: