Category Archives: Suy gam

Zoom

Tôi đang đánh máy một bài dịch của Nghiêm Sỹ Tuấn và Nguyễn Vĩnh Đức từ tiếng Đức nhan đề “Dưới mắt Thượng đế”, HINTER UNS STEHT NUR DER HERRGOTT của HANS KILLIAN . được đăng nhiều kỳ trên nguyệt san Tình Thương năm 1964, 1965, 1966. Vì mắt quá yếu, tôi phải dùng hai monitor khổ rât rộng để zoom. Google OCR đã giúp tôi rất nhiều trong việc chuyển từ graphic sang Word (xin nhớ là muốn chuyển phải upload file dưới dạng jpg đừng tiff).
IMG_0762

Đây là đoạn đánh máy khiến tay tôi phải run, tim như thổn thức, xúc động vô chừng khi tác giả nói về một người đàn bà bị phát hiện ung thư trầm trọng cần phải mổ gấp để hũy cái bào thai, hầu cứu người mẹ:.

“Bà ta cầu khẩn nhìn tôi :
– Không, không bao giờ ! Thưa giáo-sư, đứa bé không thuộc một mình tôi, mà còn của chồng tôi nữa. Không đời nào tôi chịu bỏ nó. Tôi muốn trao nó lại cho chồng tôi. Nó là TỜ DI-CHÚC của tôi, tôi biết lắm, tôi không thể sống được. Chính vì thế mà tôi xin giáo sư cho tôi được sống đến khi đưa béra đời. Vì nó mà tôi đến đây, chứ không phải vì tôi..

“Vì nó mà tôi đến đây, chứ không phải vì tôi.” Cai câu giải thích tại sao bà lại đến gặp bác sĩ, quả thật đáng suy nghĩ.

Nhưng mà chao ơi, người đàn bà ấy không biết là, có một điều mà vị bác sĩ của bà dấu bà:
“Thế-giới chungquanh chỉ tồn tại nếu hòa-điệu với di-sản tình yêu mà thiếu-phụ dành cho người chồng.
Lẽ dĩ-nhiên, tôi dấu không cho thiếu phụ biết là di-sản ấy có thể không bao giờ đến tay người thu-nhận. Không cho bà ta hay, tôi đã đi hỏi Nha Quân-Y, và còn giữ trong ô kéo một bức-thư riêng báo tôi biết đơn-vị của người chồng thiếu-phụ được coi như “mất tích trên chiến-tuyến miền Đông”.

Xin được cám ơn nguyệt san Tình Thương. Xin được cám ơn hai dịch giả. Đặc biệt là dịch giả Nghiêm Sỹ Tuấn. Một người rất uyên bác, thông thạo Đức Ngữ, một bác sĩ y khoa, tốt nghiệp năm 1965, ra trường tình nguyện chọn binh chủng nhảy dù để phục vụ và ít lâu sau tử trận tại Khe Sanh vào năm 1966.

Đó là lý do số tới, TQBT sẽ thực hiện chủ đề “Những người làm văn học nghệ thuật nằm xuống trong chiến tranh” đễ tưởng nhớ đến những người như bác sĩ Nghiêm Sỹ Tuấn…

Số báo đến phát hành vào tháng 1-2019. Quí thân hữu nào muốn đóng góp, xin gởi bài về càng sơm càng tôt, nhưng phải trước 12/15 (phải là sáng tác mới, thể loại tự do, không cần hạp chủ đề)

Ở một nơi không quen mà rất quen

Nơi  có những  người xa lạ mà như đã quen thân
Nơi có những người chưa gặp nhau mà ngỡ gặp nhau như từ tiền kiếp
Nơi có một sợi dây vô hình nhưng vững bền nối kết
Từ thời thanh xuân mãi đến lúc tuổi già
Nơi mà chúng ta xem đó là mái nhà
Để những kẻ   từng có mặt cùng nhau bồi hồi nhớ lại
Nơi mà thời gian không sao phát mải
Nơi mà vạn dặm trường thành cũng thành tấc thành gang
Nơi mà nỗi vui buồn được xẻ  chia ngang
điếu thuốc cơ hàn nhả ra khói tình tri kỷ

Nơi đó là nơi nào, ở đâu, bạn nhỉ
Có phải là miền Nam, ở cõi văn chương !?