Thư Quán Bản Thảo / Trần Hoài Thư

Archive for the ‘TẠP CHI THU QUAN BẢN THAO’ Category

  • In: TẠP CHI THU QUAN BẢN THAO
  • Chức năng bình luận bị tắt ở Phát hành Thư Quán bản thảo số 80 và Tạp chí Nói số 1

Đầu tháng 6 này, cơ sở Thư Ấn Quán cùng phát hành một lúc:
– Tạp chí “giấy” Thư Quán Bản Thảo số 80 chủ đề “Cõi thơ Cao Đông Khánh”,. Báo dày 326 trang. Phần chủ đề chiếm 240 trang gồm 22 người viết về CĐK với nhiều tài liệu hình ảnh thủ bút của nhà thơ CĐK. Phần hai là mục thường xuyên như thơ văn sáng tác mới, di sản văn chương miền Nam, điểm sách…

  • tạp chí “Nói” số 1 chủ đề thi phẩm “Lửa đốt ngoài giới hạn”,   do chính tác giả Cao Đông Khánh trình bày (thời gian 75 phút ). Lẽ ra tạp chí Nói này được phát hành cách đây 18 năm qua hình thức cassette, nhưng nhà thơ CĐK đột ngột qua đời (12-12-2000) nên dự tính đành hũy bỏ. Nay tạp chí TQBT làm công việc này qua kỹ thuật chuyển âm CD.
    IMG_04355-17-2018 8-40-29 AM

Cao Đông Khánh & Tô Thùy Yên trên đường đi Louisiana

 

5-30-2018 12-29-36 AM

 

  • In: TẠP CHI THU QUAN BẢN THAO
  • Chức năng bình luận bị tắt ở TQBT số 79 chủ đề Trần Hoài Thư: Vẫn còn mãi đam mê…

TQBT số 79 chủ đề Trần Hoài Thư: Vẫn còn mãi đam mê, tháng tư 2018  được thực hiện xong. Số báo kỳ này do Phạm văn Nhàn và bạn bè thực hiện.
Hiện tại, vì hoàn cảnh nên tôi chỉ in một số giới hạn và sẽ phổ biến từ từ.
Kỳ này ưu tiên cho Houston.
Để tạ tình.

Dưới đây là hình bìa  79 có vân nổi – do sáng kiến của Kim Mao Sư Vương :

IMG_20180321_0001

 

Trong thư Tòa soạn, nhà văn PVN giải thích:

….

79 số. Nhìn lại chặng đường 17 năm. Tạp chí TQBT cũng đã làm nên nhiều việc cho nền văn học miền Nam trước 1975 ở hải ngoại này. 79 số, chúng tôi đã làm nên nhiều số chủ đề cho nhiều nhà văn, nhà thơ, cho nhiều tạp chí văn học phát hành một thời của miền Nam. Bên cạnh tạp chí Thư Quán Bản Thảo còn có nhà in và xuất bản Thư Ấn Quán đã phát hành nhiều tạp chí văn học của những tác giả miền Nam mà sau 1975 đã bị thất lạc. Cũng như in những tuyển tập văn, thơ thời chiến.

Việc làm ấy đã ít nhiều bạn đọc động viên, cổ vũ. Tuy nhiên, qua 78 số, chúng tôi chưa làm được một số chủ đề cho người cùng sáng lập nên một tạp chí hoàn toàn văn học đã hiện diện trong suốt 17 năm qua. Mỗi lần tôi và bạn bè muốn làm, anh lại bảo thôi. Để dành những số báo làm cho những nhà văn, nhà thơ của một thời miền Nam cũ. Nhưng không, hôm nay, số TQBT 79, tôi và bạn bè cầm bút trong và ngoài nước quyết định làm một số chủ đề về anh. Đó là nhà văn TRẦN HOÀI THƯ

Với 15 người viết, không phải về nhận định thơ văn THT, mà chỉ về tình bạn với THT. Một chủ đề lạ, khó thực hiện, mà từ trước đến nay, chưa có tạp chí nào thực hiện nổi.
Bởi bốc thơm thì quá dễ, nhưng bốc tình bạn thì khó. Nhà văn nhà thơ thường ít bạn nhưng nhiều độc giả. Họ muốn đứng trên, ngồi chiếu hoa. Và họ tự hào như vậy.

Làm sao mà tìm trên đời này ngày cảnh một tên lính đi đáo nhậm đơn vị mới , không người yêu đưa tiễn, mà là những bạn bè khốn khó với nhau. Kẻ cởi jacket, người cời áo ấm  làm quà đưa tiễn trao cho bạn:

“…Tôi đưa Thư ra Nha Trang trình diện nơi Quân vụ thị Trấn ( đồn Quân Cảnh). Ra tòa án binh. Giáng cấp. Rồi đến Đơn Vị 2 Quản Trị, đóng ở Diên Khánh, Nha Trang. Và từ đây, Trần Hoài Thư nhận sự vụ lệnh lên Sư Đoàn 23 BB trên Ban Mê Thuột. Tôi nói với Thư: tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Ngày tiễn Thư lên Ban Mê Thuột tại bến xe Nguyễn Hoàng, Nha Trang, tôi cởi chiếc jacket cho Thư mặc. Và có thêm hai người bạn tiễn Thư lên đường là nhà văn Nguyễn Âu Hồng ( ở Mỹ) và nhà thơ Nguyễn Sa Mạc ( còn ở VN ). Và cũng từ ngày hôm đó, tôi xa Trần Hoài Thư .”
(PVN – Tình bạn)

Hay ở trong trại binh Chi Lăng, trong thời gian đầu cũa bản án dành cho “sĩ quan ngụy” mà bạn văn Lê Hoàng Viện nhắc lại:

“Còn nhớ, khoảng cuối tháng 12-1975, buổi trưa, bạn Nguyễn Văn Lập lấy võ trái đạn 105 ly đục để lấy cái ly nhôm làm quà cho con, ngoài hiên chỗ đầu nằm của tôi, trái đạn phát nổ, bạn bị hất tung ra sân và chết tại chỗ, còn tôi bị văng hàng chục thước trong phòng, trên đầu bê bết trắng đỏ mà các bạn đỡ tôi đứng lên la lớn “anh Viện bị bể đầu lòi óc ra rồi”. Thật ra, cái keo đựng cơm mẻ và chai thuốc đỏ để trên đẩu nằm, bể văng tung toé lên đầu chớ tôi không có bị thương. Ở phòng kế bên, anh Trần Hoài Thư chạy xông vào, đã ôm chầm tôi, giống như một đồng đội ngoài mặt trận. Một cử chỉ vừa hốt hoảng vừa vui mừng khi thấy tôi “còn sống”. Ánh mắt và cử chỉ đó, khiến tôi cảm động và nhớ mãi tới bây giờ. Ở trại Chi Lăng sau khi làm xong bài tổng kiểm thảo, tôi và anh Đạm Thạch được cho đi lao động trong số 81 người đầu tiên của trại, xuống trại Mê Linh ở Long Xuyên. Còn anh Trần Hoài Thư và những người khác nghe nói đưa đi Vàm Rầy – Kiên Lương – Hà Tiên (?) rồi mất liên lạc nhau.”

hay một bạn văn từ Phú Quốc bay về Cần Thơ, để thăm một người nữ yêu mến văn chương:

.…     “Đầu tiên, xin gửi lời thăm bà Trần Hoài Thư. Vợ của Thư, cũng như vợ của những nghệ sĩ thời chúng ta, đều mang chung một số phận, mà trong đó, nước mắt nhiều hơn nụ cười. Chị Yến có còn nhớ một buổi trưa tháng 7 năm 1970, có chàng trung úy Thân Trọng Minh ghé lại thư viện của viện đại học Cần Thơ, coi mắt chị, người phụ nữ nào đủ dũng cảm để yêu và cọng nghiệp với bạn mình là anh chàng lang bạt kỳ hồ Trần Quý Sách. Hình như lúc đó hai người chưa cưới nhau. Tôi đóng ở Phú Quốc, bay về phi trường Bình Thủy, ăn thịt chuột ở Cái Răng (Trung tâm 4 nhập ngũ) và thăm người vợ chưa cưới của bạn – Ôi, một thời hào sảng, một thời lãng mạn, của những tình văn quá đổi nồng nàn, khốc liệt và tinh khiết. Bây giờ, hơn 46 năm sau, không thể nhớ ngày ấy chị Yến như thế nào, tôi như thế nào”(Lữ Kiều – Chàng thi sĩ viết văn)

Và  hàng hàng lớp lớp kỷ niệm qua 15 bài viết của bạn bè, trong và ngoài nước…

Số báo này, PVN đã “cướp chánh quyền THT”, không cho lão gia này viết một chữ, một giòng. PVN đảm trách ngay cả phần layout. Để tôi chỉ mất một ngày làm mục lục, làm bìa, và cho lên “giàn phóng” nhanh như “tên lửa”…

Đó là lý do tại sao tôi lại chọn Houston là nơi nhận những số báo 79 đầu tiên. Tôi phải tạ cái tình mà bạn PVN và bạn bè ở đấy dành cho tôi.

 

 

Quà Tết  văn nghệ của Tạp chí TQBT đã được gởi đến bằng hữu. Một số cho biết đã nhận được. Ai cũng khen đẹp vì bìa có vân nổi rất lạ. (Bìa Thu Hoang Đường và Những tạp chí văn học miền Nam).unnamed

GIỚI THIỆU SÁCH BÁO MỚI

IMG_7107                  Hình chụp từ  blog Phamcaohoang http://www.phamcaohoang.com/

THƯ QUÁN BẢN THẢO
TẠP CHÍ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT

SỐ 77 THÁNG 11.2017

CHỦ ĐỀ:

NHÀ VĂN TRIỀU SƠN (1921-1954)

ĐẶC BIỆT: đăng nguyên 12 chương
truyện dài NUÔI SẸO của Triều Sơn

PHẦN SÁNG TÁC VÀ CÁC MỤC THƯỜNG XUYÊN:

TRẦN HOÀI THƯ   TÔ THẨM HUY   NGUYỄN ÂU HỒNG
NGUYỄN KHẮC NGỮ   LÊ VĂN TRUNG   PHẠM CAO HOÀNG
CAM LI NGUYỄN THỊ MỸ THANH

Muốn có số báo này, vui lòng liên lạc: tranhoaithu16@gmail.com

 

Cách đây 52 năm, trên tạp chí Văn số 34 chủ đề Truy niệm Triều Sơn phát hành ngày 15-5-1965 có đăng lời kêu gọi thành lập một ủy ban sưu tầm và tập trung bài vở sáng tác và bản thảo của nhà văn Triều Sơn:
loikeugoi

 Mặt khác, Damau.org vào ngày 20-1-2010 cũng kêu gọi sưu tập những trang sách tiểu thuyết Nuôi Sẹo của Triều Sơn :

“Ngay từ số báo đầu tiên, Tình Thương đã cho khởi đăng cuốn tiểu thuyết xã hội của nhà văn Triều Sơn. Triều Sơn là bút hiệu của Bùi Văn Sinh (sinh năm 1921; mất năm 1954 lúc chỉ mới 33 tuổi).  Khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ 1946, mọi người phân tán, Triều Sơn thì dấn thân đi làm thợ mỏ than Hòn Gai một thời gian trước khi vào Sài Gòn làm báo và viết sách. Con Đường Văn Nghệ Mới là một cuốn biên khảo do nhà xuất bản Minh Tân (Paris) phát hành vào đầu thập niên 1950. Riêng tiểu thuyết Nuôi Sẹo vào thời điểm Tình Thương xuất hiện vẫn còn ở dạng bản thảo, báo Tình Thương đăng chưa hết thì bị đình bản và bản thảo duy nhất viết tay ấy thì nay đã bị thất lạc. Hiện giờ, chúng tôi chỉ mới sưu tập được một chương VIII duy nhất từ Tình Thương số 9.  Hy vọng qua Da Màu, với những số báo Tình Thương còn tìm thấy, từng trang sách tiểu thuyết Nuôi Sẹo sẽ được nối kết lại – cho dù chỉ còn là một tác phẩm dở dang nhưng đó vẫn là một mảng văn học độc nhất vô nhị của một thời kỳ biến động nhất của đất nước.”

Nay tạp chí Thư Quán Bản Thảo đã làm được phần nào việc này. Qua thư viện đại học Cornell, tòa soạn đã mượn được  những sách báo có liên hệ đến tác giả Triều Sơn. Đặc biệt là 29 số báo Tình Thương đã đăng 12 chương tiểu thuyết Nuôi Sẹo trước khi bị đình bản và tạp chí Văn số 34, với những luận thuyết về văn học, văn và thơ.

Tòa soạn đã ra công đánh máy và đăng lại toàn bộ 12 chương Nuôi Sẹo cũng như những luận thuyết về văn học rất quí hiếm này trong TQBT số 77 phát hành tháng 11 năm 2017 số đặc biệt chủ đề  nhà vănTriều Sơn.

bia 77

Hôm nay gởi E book TQBT 75 đến bằng hữu, kèm theo bài thơ

Quà bằng hữu

Không có nhà thơ Đỗ Nghê
Dán dùm cho con etiquette (*)
Ta đành thay mặt nhà thơ
Làm thêm cho con Ebook
Để con có đất có trời (**)
Thay ta làm quà bằng hữu

Trần hoài Thư

____
(*)
Anh đã không quên buộc etiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút ấy

(Đỗ Nghê- trích từ bài thơ  “Thư cho bé Sơ sinh”)
(**): đất : Báo giấy
       trời: Báo online 

Dưới đây là bài thơ “Dán” của Đỗ Nghê (bút hiệu của BS Đỗ Hồng Ngọc khi làm thơ)
Xin được cám ơn bạn  xa xôi !
Dán

              tặng THT
Không dán etiquette
Cho một bé sơ sinh
Mà dán cả đất, trời (*)
Nối liền tình bè bạn
Nối liền những tấm lòng
Yêu đất nước quê hương
Dán tương lai dĩ vãng
Cho lành bao vết thương…!
Đỗ Nghê
(*) báo giấy, báo online của THT

Lại một đứa con nữa được ra đời. TQBT số 75, tháng 6-2017. Sớm hơn thường lệ một tháng.

 Số báo cuối cùng của BA TẠP CHÍ VĂN HỌC MIỀN NAM

Trần Hoài Thư

 

Nếu kể những tạp chí văn học phát hành vào cuối tháng 3 hay đầu tháng 4 -75  thì miền Nam có 4 tờ. Đó là Văn Học, Văn, Bách Khoa và Thời Tập. Văn Học số 203 phát hành ngày 26-3-75 mang chủ đề Lamartine thi sĩ lãng mạn nhất nước Pháp, Bách Khoa không mang chủ đề, nhưng nội dung chúng ta thấy, nhiều bài viết về Nguyễn Hiến Lê nhân dịp cuốn thứ 100 của ông ra đời của Đỗ Hồng Ngọc, Võ Phiến, Bách Khoa… BK cũng đăng bài phỏng vấn nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn về những kinh nghiệm chạy loạn từ Huế vào Saigon của anh. Một truyện ngắn duy nhất trên BK là truyện Cơn Sốt của Tô Loan – một bút hiệu mới. Nội dung truyện dính dáng đến thời sự bấy giờ.
Đặt biệt BK có bài Sinh Hoạt – Ai còn ai mất của Thu Thủy viết về tình trạng báo chí xuất bản đầy ảm đạm vào cuối tháng 3, đầu tháng tư, cũng như về tin tức  số phận của các văn thi hữu cọng tác với BK.

bia 75
Với một tờ báo không chuyên về văn học nghệ thuật như Văn, Thời Tập,  nhưng BK đã làm hai việc đầy ý nghĩa trước khi bị bức tử. Đó là 1/ vinh danh học giả Nguyễn Hiến Lê với tác phẩm thứ 100 và 2/ nói lên sự quan tâm lo lắng của BK với những người cọng tác qua bài phỏng vấn Hoàng Ngọc Tuấn và Sinh Hoạt – Ai còn ai mất của Thu Thủy.
Tạp chí Văn thì khác. Không thấy một giòng nói về hoàn cảnh của những người cọng tác như BK đã làm. Báo

mang chủ đề: Văn học nghệ thuật VN ở hải ngoại. Báo phát hành ngày 26-3-75. Tiêu đề như là một dự báo dù nội dung không thấy một bài viết nào nói về cái điềm chẳng lành ấy. Vẫn dành nhiều trang để giới thiệu một triển vọng mới như Mai Thảo đã từng làm: Giới thiệu nhà thơ Tạ Hiền.

Trang Sinh Hoạt văn học nghệ thuật không hề nhắc nhở gì đến những biến động dồn dập xãy ra ở vùng một, vùng hai. Nếu có chăng là  một số ý nghĩ rời rạc của Mai Thảo qua bài Nhật Ký của ông. Không tỏ vẽ gì lo lắng, trái lại dững dưng.  Trong khi trên Bách Khoa, Thu Thủy (tức Võ Phiến) viết:

“Chiều tối Chủ nhật 16/3, đặc phái viên Nguyễn-Tú có điện thoại về Tòa soạn Chính Luận tường thuật tình hình Pleiku và kết luận rằng: “Hoàng hôn chụp xuống Pleiku”. Hai tuần sau thì hoàng hôn đã chụp xuống già nửa đất nước. Và nay thì bóng tối đã trùm lên bút mực. Đêm đen sẽ dài tới bao giờ”  thì trên Văn, Mai Thảo  ra phố mua sách trinh thám mang về đọc để giết thời giờ  giới nghiêm như đoạn nhật ký sau:
20.3.75

 

Giới nghiêm nới rộng. Cõi đêm mát mẻ tràn đầy của Sài Gòn được trao cho yên lặng và đình chỉ giao thông thêm hai tiếng nữa. Đêm vẫn còn là nhiều so với thời giới nghiêm sau tết Mậu Thân. Hệ thống kẽm gai cấm đường ném chi chít trên những mặt nhựa Sài Gòn hồi đó từ 6 giờ chiều. Phố xá vắng ngắt lúc chưa tàn nắng. Những đêm sau Mậu Thân đi là những lên giường thật sớm, những thức giấc nửa đêm, những thao thức tới sáng. Ngủ sớm. Thôi cũng được.Cho khỏe người. Có thời giờ đọc. May ra viết được.

 

Vấn đề phải làm ngay: lên cái quán sách quen trước rạp Rex. Khuân về phòng một đống sách. Loại Mystère, L’Empreint, La Masque. Bầu bạn với giới nghiêm sớm bằng cái không khí nghẹt thở, toát mồ hôi lạnh của tiểu thuyết trinh thám.

 

Tờ báo thứ ba là tờ Thời Tập. Thời Tập là tờ báo  đi sát với thời cuộc nhất. Trên bìa đăng hàng chữ lớn và đậm   “văn chương trước tình thế mới. Tâm hồn và đất mước Tây Nguyên – Trung việt”.  Nội dung gồm bài phỏng vấn 10 tác giả về “vai trò của người cầm bút trước tình thế đất nước”,  bài nhận định của Viên Linh (Văn chương trước mỗi tình thế). Riêng bài nhận định “Một lời” của  Dương Nghiễm Mậu là đầy hằn học nặng nề: “Này những tên bất lương, hãy vơ vét, hãy chạy đi cho mau tiếp tục sống làm đầy tớ cho những tên chủ…”.

 

Riêng phần chúng tôi,dù  không dính líu gì đến các báo vừa kể, nhưng nỗi mất mát cũng không thể không có.
Bởi ở đó, chúng tôi đã gởi những đứa con tinh thần. Bởi ở đó, chúng tôi có một mái nhà chung là mái nhà văn chương.
Hôm qua và bây giờ.

 

 


%d bloggers like this: