Category Archives: YEN

Thắng hay thua ?

(Bài nay được viết cách đây 4 năm khi bà xã chưa vào Nursing Home)

Thế là gần hai năm tôi không rời nhà hơn một tiếng. Chỉ có một lần, Y. thuyết phục tôi, gần đến Tết rồi, ông nên đi cắt tóc, nhuộm lại cho nó trẻ ra. Đừng bận tâm gì về tôi. Tôi có thể nằm một mình. Không sao đâu. Tôi nghe bùi tai, nên ra xe, sau khi dặn dò đủ thứ. Tiệm hớt  nhuộm tóc xa cả hai tiếng đồng hồ. Sau khi được cô chủ tiệm sửa sang sắc đẹp, tôi lái xe ra về. Trên đường, lại ghé qua một casino để thử thời vận. Tôi thắng, không nhiều, nhưng so với các lần khác tôi thắng khá lớn. Trên hai ngàn chứ không ít.  Tôi hăm hở ra về. Lòng vui vì mọi điều xem như tốt đẹp. Một ngày tự do. Một giờ tự do. Một phút tự do. Tôi quên Y. một mình trên giường. Tôi tin là Y. sẽ không hề hấn gì vì Y. đã cố thuyết phục tôi phải đi làm đẹp cho đời  bớt buồn thảm. Hơn nữa, Y. muốn tôi có một ngày vui để bù lại sau những ngày tháng quá vất vả.

Sau hai tiếng lái xe, tôi trở lại nhà. Tôi mang cả xấp bạc toàn giấy $100, định sẽ khoe cùng Y. Nhưng khi mở cửa ra, thì nghe tiếng kêu của Y. khác lạ, ở đâu đó. Tôi chạy như bay vào phòng Y. Và thấy Y. nằm ngay trên nền nhà,ngay ở bực cửa phòng. Tôi quăng xấp tiền vương vải trên nền. Những tờ giấy bạc nằm tung tóe như những tờ truyền đơn. Tim tôi nhói. Tôi trách Y. tại sao lại một mình xuống giường, sao không chờ tôi về. Y. nói là tôi nghĩ là tôi có thể bước được vào nhà cầu. Không ngờ, đến đây lại té…

money

Đấy là lần đầu và cũng là lần cuối để tôi không dám rời Y. đi xa nữa. Và hai năm, tôi mang chung cái số phận đồng hành với người bị liệt bại.

Hôm qua anh T. gọi tôi. Anh nói anh chị vừa đi xa về, và không quên cầu nguyện cho Y. Tôi gắt gỏng. Cầu nguyện cái gì ? Ai nghe. Ai động lòng. Cách thiết thực nhất là  về đây, chăm sóc cho Y. để tôi được dịp đi casino, đi du hí như anh. Hai năm quá mệt mỏi. Đừng khuyên lơn an ủi tôi nữa.

Tôi đã lớn tiếng bởi vì hôm qua, Y lại đòi vào nursing home thêm một lần nữa.

Tôi không còn biết nói gì hơn

Nghĩ đến mình hay nghĩ đến Y. ?

Lộc…

Bài thơ này được làm cách đây 5 năm, khi Y. còn ở nhà. Giờ đây, con nai vàng thỉnh thoảng vẫn đến thăm vườn, nhưng  cây sứ thì đã chết. Đọc lại thấy bùi ngùi. Xin gởi cho gió cho mây cho cõi vô cùng bit 1 và bit 0, âm dương tụ hội.

 

Hình chụp từ cửa sổ của căn phòng Y. nằm.

Căn phòng có bao nhiêu ô cửa
Mỗi ngày tôi sẽ mở cho em
Mỗi ngày tôi sẽ cho em thấy màu xanh
Màu cỏ màu mây màu tràn trề lá biếc
Tôi sẽ mời nắng  vào thăm chiếc giường, kệ thuốc
Sẽ trải nền, lót thảm, thắm cả  tường ngăn
Bước em dù lê, dù nhấc quá khó khăn
Nhưng đôi mắt em sẽ thắm tràn ánh nắng
Tôi sẽ dìu em về bên khung  cửa sáng
Để em nhìn một chùm sứ nở bông
Để em nhìn những chậu kiểng em trồng
Cây điệp, cây lê, cây hồng, cây táo
Cành lá xum xuê căng tràn nhựa sống
Dù thu  đã về – trời rất lạnh hồi đêm

Em xem kìa, có một con nai quen
Ghé lại thăm vườn đang  nhởn nhơ gặm cỏ
Nai đến viếng là nhà mình đâu có khổ
Giàu lộc đất trời giàu lộc trần gian
Lộc của bạn bè không gặp mà quen
Lộc của nghĩa tình những ngày khốn khó
Lộc hoan hỉ  trên từng bàn chân tập bước
Lộc mừng vui ở chiếc gậy reo vang
Hãy gắng nắm tay ,  dù những sợi gân câm
Gắng  nắm lại, để giữ gìn em nhé…

Cây sứ  sau nhà chùm bông nở búp
Lộc của đất trời, vô lựong, em ơi…

photo

Cười…

Tặng Bá Dỉnh, anh chị Đông Nghi

 

 

Cám ơn hai bạn xa
Mang niềm vui đến tặng
Để một người bất hạnh
Tìm lại tiếng cười vui
Để từ trái tim vùi
trào  âm thanh  trở dậy
Để căn phòng  khổ lụy
Cùng trổi bản đồng ca
Tiếng cười dội âm ba
Những cung bè hạnh phúc
Ôi tiếng cười ngất ngất
dội vào vách hành lang
hàng lang của tình thân
Hành làng tình chồng vợ
Những oan gia nghiệp nợ
Những đau khổ thương tâm
Ngày hôm nay biến tan
khiến mắt người lóng lánh

Để đêm nay ta thức
Mang tiếng cười vào thơ
Xin cám ơn cám ơn
Hai bạn hiền lần nữa

Phà qua

 Mấy hôm nay, bà xã tôi không muốn đụng bất cứ món ăn gì. Tôi hết cách. Những món mà nhà tôi rất thích trước đây, nay không còn thích nữa.
Chỉ có một món nhà tôi rất thích. Là âm nhạc. Mấy hôm nay, bà cứ đòi nghe bản Ông Lái Đò do Hùng Cường hát.

Tiếp tục đọc

bông tai

IMG_0427

 

Những  chùm hoa tím trong khuôn viên  nursing home
Nằm trên chậu treo trên cao
như chiếc bông hoa tai  mà mình đã  từng đeo trong những dịp  hội hè đình đám xa xưa…
Bông tím đẹp quá ông ơi
ông chở tôi ra  chợ
tôi mua bông tặng nhạc sĩ Phạm Duy
Mẹ Việt Nam, Quê Nghèo, người mẹ Gio Linh quá hay

yen-x
Nước mắt tôi chảy đây này
Ông Phạm Duy đã chết từ lâu
Làm sao mình tặng được ?

 

Thưa bà…

Thưa bà
Hôm nay  tập 79 chủ đề THT: vẫn còn mãi đam mê đó bà đã được hoàn thành.

IMG_20180321_0001
Bạn bè viết về tôi và cả bà đấy bà
Tập này dày đến 300 trang đó bà
Bà hãy vui cùng tôi
Vì anh em vẫn còn thương mến vợ chồng mình đấy bà
Họ nhắc bà lái xe giúp tôi đi Cornell, Yale

Nếu không có bà làm sao tôi có thể sưu tập hai bộ văn thơ miền Nam dày mấy ngàn trang
chưa có một ai có thể làm nổi

Họ nói bà hy sinh lắm mới chịu làm vợ một thằng lính thám kích nguy hiểm vô song
Họ nhắc đám cưới kiểu mặt trận của mình  ở Saigon…

yen-x
Bà ơi, họ dành một chỗ trân trọng nhất trong mấy trăm trang giấy để ca ngợi một bà Tú xương thứ hai…
Vậy mà bà lại nhìn tôi căm thù
bà bảo thằng khùng bà kêu con quỉ bà chê đồ ăn gì dỡ quá vậy. cái hình gì mà ghê quá vậy
Này bà

Bà gắng ăn đi
Canh chua cá tươi chứ không phải cá đông lạnh đâu
Ừ, tôi mới về Việt Nam, má chết mấy mươi năm mới sống lại hôm qua hỏi thăm mình

Ai cũng khóc thương bà

Cả tập thư quán bản thảo bạn bè đều khóc khi viết về bà

Bà thấy không nước  mắt thấm cả chữ

Bà thấy không đôi mắt tôi bầm đỏ
Tôi vừa in, vừa cắt, ngồi nghỉ mệt, gục đầu tự hỏi mình đang làm gì đây
Bạn bè vinh danh ta mà
Sao mà lại gục đầu đôi vai bật run vậy cà ?